Vị trí của diễn viên người Mỹ gốc Á trong nền điện ảnh Hoa-kỳ 

Các phim ảnh được sản xuất từ châu Á và các diễn viên gốc Á hiện đang rất ăn khách trên thị trường điện ảnh Mỹ. Chúng tôi xin nêu một vài ví dụ điển h́nh. Trước tiên, người đoạt giải đạo diễn xuất sắc nhất của tuần báo Time (Thời Đại) là người sinh trưởng ở Đài Loan - ông Ang Lee. Jackie Chan là một trong số những đạo diễn đă tạo ra những tác phẩm hay nhất của ḿnh ở Hồng Kông nhưng lại được hoan nghênh nồng nhiệt ở Mỹ. 

Thế nhưng, các nghệ sĩ người Mỹ gốc Á ở Hoa Kỳ vẫn phải công nhận một cách cay đắng rằng họ không dễ ǵ t́m được một vai diễn một cách thường xuyên. Thường các vai mà họ được giao cho là những vai phụ với những cá tính đầy định kiến về người châu Á, c̣n những vai tṛ chính trong phim th́ rất hiếm hoi.

Tất cả các diễn viên truyền h́nh nổi tiếng như George Takei, Robin Shou, Jack Ong, Ravi Kapoor, Alec Mapa, Dustin Nguyễn đều công nhận rằng các chủ hăng phim ở Hollywood chỉ thấy họ thích hợp với những vai tṛ của các vơ sĩ chuyên nghiệp, những ông chủ thầu, những người đàn ông chỉ biết hùng hục làm việc kiếm tiền mà không nghĩ đến vợ con, những tay đàn anh, đàn chị trong giới "xă hội đen" (chuyên hoạt động phạm pháp). Đối với nữ diễn viên th́ thường phải đóng vai tṛ của những cô bé yểu điệu yếu ớt, có giọng nói nhỏ nhẹ và làn tóc đen xơa dài. C̣n ngược lại th́ lại là h́nh tượng của con rắn, loại người chuyên dụ dỗ đàn ông, phản trắc và hiểm độc vô cùng. C̣n nữa, nếu không phải là những vai tṛ vừa nêu th́ họ lại thường phải đóng vai các nhân vật người châu Á vừa di dân qua Mỹ, nói tiếng Anh giọng lơ lớ ngây ngô, và mang một bộ mặt ngơ ngác đi t́m cuộc sống mới ở Hoa-kỳ.

Theo thống kê của Hội các nghệ sĩ địên ảnh Mỹ (the Screen Actor's Guild), tổng số nghệ sĩ người gốc Á châu là 2,2 % (gồm cả phim màn ảnh rộng và truyền h́nh). Thế nhưng, dân số người gốc Á ở Mỹ đă lên đến 3,8% và phần lớn sống tập trung ở Los Angeles và New York. 

Có nghệ sĩ đă phàn nàn rằng khi bạn vào các bệnh viện ở Mỹ, đâu đâu bạn cũng sẽ thấy các cô y tá người Phi-luật-tân. Thế nhưng trên màn ảnh truyền h́nh, trong các chương tŕnh nhiều tập lấy bối cảnh là các bệnh viện th́ lại chẳng thấy cô y tá người Phi nào cả. Một nghệ sĩ khác người Triều Tiên kể lại rằng cô đă bị đuổi việc và chương tŕnh của cô bị bỏ v́ cô trông "mập hơn những cô gái Triều Tiên ngoài đời thật và cá tính của cô không giống với cá tính các cô gái Đại Hàn mà người Mỹ vẫn thường nghĩ. 

Cho đến hiện nay, chúng ta có thể thấy rất rơ là tính chất phản ảnh hiện thực của truyền h́nh và điện ảnh quả thực là chưa bao giờ đạt được.

Trở về đầu trang - Thơ bạn đọc - Ảnh đẹp bạn đọc - Vui cười
GuestbookEmail us Quick surveyAdvertisementswrite in our guest book!email us!take a poll!advertisement section

  + 15 ngàn người chết v́ nguyên tử
  + Hạnh phúc và sự giầu có ở Anh
  + Diễn viên Á châu ở Mỹ
  + Các cửa hàng ảo có đáng tin cậy?
  +
Để được dễ ngủ
  + Think it over...

  + The science of suicide
  + Sự căng thẳng của nhân viên
  + Chẩn đoán lầm
  + What are you?
  + Tệ bắt nạt nhau ở trường học
  + Tiền bạc và hạnh phúc
  + A reality check in Vietnam
  + Phone flirts
  + Vấn đề nhận con nuôi
  + The silent victim
  + Trẻ em và bạo lực trên màn ảnh