|
Nhớ một chiều nào ghé bến xuân Ðò ngang qua lại biết bao lần Mái chèo khua nước trời phai nắng Gió khe rung rinh mấy rặng bần.
Anh xuống đò em qua bến sông Em cười… Anh rối cả tơ lòng Bến xuân vương vấn hồn thi sĩ Thành khối u tình em biết không?
Phút chốc đò ngang cập bến sông Em cười , chẳng hẹn… má em hồng Anh đi…từ đó xa biền biệt Nhớ mãi nụ cười…nỗi ước mong.
Trở lại chiều nay nắng liệm dần Một mình cô lẻ đứng bâng khuâng Cớ sao hoang vắng đò không lại Ðâu bóng người xưa…lạnh bến xuân!
|