Chân lý

Sương Mai
 

Khi tuổi nhỏ vào yêu là lo sợ
Là ưu tư là lòng dạ ngổn ngang
Là băn khoăn thao thức suốt canh tàn
Là ngơ ngác, là bồi hồi lo lắng
Khi  lạc bước vào đường tình thăm thẳm
Chân lần dò không biết sẽ về đâu
Trong sướng vui trộn lẫn với u sầu
Bởi không biết mình đang làm gì nữa

Khi khôn lớn tưởng tim mình thành đá
Tưởng lòng kia đã cứng cáp chai lỳ

Tưởng rằng mình già dặn cả nghĩ suy
Nên tự tại đã thuộc làu chân lý
Thế mà bỗng một lần kia vô ý

Lỡ đánh rơi cái vỏ thép bên ngoài
Rồi trái tim trong phút chốc lung lay
Rồi lo lắng rồi ưu tư sầu khổ
Sợ lạc bước trên con đường giông tố
Nên băn khoăn mong tìm lối quay về
Chợt hãi hùng như chìm giữa biển mê
Lòng chết điếng biết mình đang chết đuối.

Trở về đầu trang - Trang Nghệ sĩ - Góp ý - Email

 

+ Những chiếc lá rơi
+ Sơn thôn thu cảnh
+ Trăn trở
+ Cảnh thu
+ Tha hương
+ The wind is a howling ghost
+ Vô cùng
+ Còn mãi đi tìm
+ Ở một nơi nào
+ Nhớ người
+ Có một buổi chiều
+ My special list
+ Chiếc lá
+ Simple rules to be happy
+ Tình đời
+ Bốn mùa
+ Hương xuân
+ Mẹ ơi, xin đừng buồn con!
+ Thu

+ Nỗi lòng kẻ bán thơ
+ Tan vỡ
+ Thu cảm
+ Niềm hoài vọng
+ Viết cho Trịnh Công Sơn

+ Lời con trẻ
+ Ðoản thơ cho ai

+ Nỗi lòng người viễn xứ
+ Ðoản thơ cho em
+ Xuân Nam Bắc
+ Ngàn sau
+ Xuân đất hạ
+ Nỗi lòng người chinh phụ
+ Viết về quê hương