|
Anh tâm sự: “Cảm giác cô
đơn càng nhiều, sức suy tư càng mạnh. Khi chấp nhận một sự cô đơn hữu
hiệu, ngọt ngào, những con chữ viết ra sẽ như những giọt sáng để neo
tâm hồn vào cuộc đời”. V́ không ưa ồn ào, nên anh sống lặng lẽ trong
căn nhà nằm sâu trên phố nhà binh (Lư Nam Đế). Từ chối mọi cuộc vui do
bạn bè tổ chức, xuất hiện một vài lần trên truyền h́nh khi không thể
từ chối, nhưng những buổi nói chuyện về người lính cho học sinh sinh
viên th́ anh không bao giờ vắng mặt. Tuổi trẻ của anh đắm trong không
khí hào hùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ, Chu Lai thư sinh gầy g̣,
gia nhập quân đội, sau đó trở thành một chiến sĩ đặc công. Những cảnh
tượng phụ nữ bị địch giết hại, h́nh ảnh khuôn mặt, bắp chân những cô
gái giao liên xinh đẹp cứ xanh dần theo màu lá rừng hằn sâu trong tâm
thức anh. Chu Lai nói: “Chiến tranh khốc liệt đă làm tan loăng mọi thứ
cảm xúc, xoá bỏ ranh giới thời gian, không gian, cái c̣n lại duy nhất
là bản năng tự vệ”.
Trở về từ chiến trường,
cảm giác đầu tiên là sự hụt hẫng, v́ những năm tuổi trẻ dường như bị
đánh tụt để lại sau lưng. Anh gặp chị, cô gái với má lúm đồng tiền, ở
trại viết văn Đà Lạt năm 1977. Anh thổ lộ: “Tôi viết, nàng biên tập.
Biên tập từng chương, biên tập toàn quyển, biên tập quá đà... biên tập
cả cuộc đời cho nhau”. Họ đă cùng nhau vượt qua bao giông tố của cuộc
sống.
Ở thời khắc mà tiếng
động của dạ dày lấn át tiếng gọi văn chương, anh vẫn gh́ vào bàn
mà viết. Đó là quăng thời gian vật vă, ngày nào cũng tự chiến đấu với
ḿnh. Những ngày tháng vật vă ấy đă giúp anh có được Ăn mày dĩ
văng, Nắng đồng bằng, Ṿng tṛn bội bạc, Phố...
Phần lớn tác phẩm của Chu
Lai là viết về chiến tranh, nơi anh sống thời trai trẻ với bao lư
tưởng, ước vọng. Cuộc sống vất vả không bóp nghẹt tâm hồn lăng mạn,
cảm xúc của anh. Văn chương trong anh là một đời sống say mê, có thật.
Anh viết văn như một chuyện tự nhiên, viết về những đồng đội, những cô
gái giao liên, những ngày chiến đấu oanh liệt.
Văn của anh trần trụi
nhưng không tuyệt vọng, nó bộc lộ cái tinh tế, chân thật, cái thật đến
từ tâm của người viết và sự giàu có cảm xúc, khởi nguồn từ những gian
truân, hiểu đời. Với anh, chiến tranh là một siêu đề tài, h́nh ảnh
người lính là một siêu nhân vật, đề tài chiến tranh như một mỏ quặng,
càng đào sâu, càng màu mỡ. Cái màu mỡ đó chính là văn học.
Điều mà anh trăn trở
nhất là dành thời gian để viết một cuốn tiểu thuyết sử thi về chiến
tranh kéo dài từ năm 1945 đến năm 1975, viết như trả nợ lần cuối cho
bạn bè, vẫn trên một cái nền chiến tranh đậm đặc.
Bài viết này đăng
nguyên văn của "Gia đ́nh và Xă hội" trên VNXpress |