cô đơn

Thảo Ly

Ðông về buốt giá hồn cô lữ
Mờ mịt chân mây, áng sương mai
Một mình trơ trọi trong buổi sớm
Ðường vắng người thưa chỉ riêng ta
 

Tựa như hoang lạnh đời cô quạnh
Xám ngát tương lai biết về đâu?
Gối mòn, chân mõi theo ngày tháng
Trí lụi, lực tàn những ước mơ
 

Ngày xuân đã mất như gió thoảng
Mộng ước công danh vụt cánh bay
Mảnh tình ngây dại thôi cũng vỡ
Tay trắng, thân cô lạc xứ người
 

Tìm đâu nắng hạ chang hòa mộng
Sưởi ấm lòng ta những ngày mơ
Hay là đốt chết tim chai đá
Tấm thân cằn cổi với oan kiên
 

Lệ rõ như mưa thu rả rích
Bờ môi quên mất cả nụ cười
Lặng lẽ bên đời như tượng đá
Mặc cho con tạo khéo xoay vần
 

Ngẩn mặt trông lên vầng nhật nguyệt
Hỏi xem có khác với ta chăng?
Bao năm chán ngắt lên, rồi lặn
Một mình nối tiếp, kiếp cô đơn
 

Mong đem tia sáng, soi trần thế
Xóa ánh đêm đen, giúp cho đời
Nhưng ai đã biết cho cơ sự
Hay chỉ lãng quên bởi: rất thường
 

Mai đây khi biết không còn nữa
Hỏi có ai người nhớ tới không?
Một kiếp thoảng qua đời rất vội
Lưu lại gì chăng? Hỡi đâu người!!!
 

Trở về đầu trang - Trang Nghệ sĩ - Góp ý - Email

 

+ Mẹ trùng dương
+ Những chiếc lá rơi
+ Sơn thôn thu cảnh
+ Trăn trở
+ Cảnh thu
+ Tha hương
+ The wind is a howling ghost
+ Vô cùng
+ Còn mãi đi tìm
+ Ở một nơi nào
+ Nhớ người
+ Có một buổi chiều
+ My special list
+ Chiếc lá
+ Simple rules to be happy
+ Tình đời
+ Bốn mùa
+ Hương xuân
+ Mẹ ơi, xin đừng buồn con!
+ Thu

+ Nỗi lòng kẻ bán thơ
+ Tan vỡ
+ Thu cảm
+ Niềm hoài vọng
+ Viết cho Trịnh Công Sơn

+ Lời con trẻ
+ Ðoản thơ cho ai

+ Nỗi lòng người viễn xứ
+ Ðoản thơ cho em
+ Xuân Nam Bắc
+ Ngàn sau
+ Xuân đất hạ
+ Nỗi lòng người chinh phụ
+ Viết về quê hương