đôi môi đá kem

 

 

Những kỉ niệm đã bám rêu
Sao anh không để cho chúng ngủ quên trong tiềm thức?
Đôi khi em phát bực
Vì anh như bà lão dai mồm nhắc hoài những chuyện xưa…
Đó là những ngày rất mưa
Mình nép dưới mái hiên nghe nhịp tim của phố
Hơi ấm nồng nàn của anh khiến em thôi mắc cỡ
Dụi đầu như chú mèo ngoan
Em xòe tay hứng giọt nước mắt trần gian
Sung sướng hay khổ đau?
Mừng vui hay buồn bã?
Em nghiêng tai lắng nghe tiếng mưa thì thầm trên lá
Cố đoán lời nào dành cho em?
Đôi môi ướt mưa lạnh ngắt như kem
Anh hâm chúng tan ra và lên men chuếnh choáng
Những lời hứa bên tai em nhẹ như gió thoảng
Em chẳng mấy bận tâm…
Rồi những ngày hết mưa anh cất bước âm thầm
Em vẫn nghiêng tai đợi tiếng mưa thì thầm trên lá
Để chắc rằng lời đó có phải dành cho em?
Đôi môi đá kem
Đã tan ra, giờ dần đông cứng lại
Và bám rêu…
Anh trở về sau những chuyến phiêu lưu
Vẫn hơi ấm ngày xưa, anh đòi hâm nóng lại
Nhưng em đâu còn là đứa trẻ thơ dại
Không những môi em, tim em cũng đóng băng rồi...


Phạm Vũ Ngọc Nga


Trở về đầu trang - Góp ý - Trang thơ bạn đọc - Trang Văn hóa Nghệ thuật -  

 

+ My friend
+ Nhành rong trôi
+ Không tên
+ Thêm một lần
+ Gió thoảng
+ Ngậm ngùi số 2
+ Hoang vắng
+ Ngậm ngùi
+ Nắng và người ấy
+ Chân lý
+ Chiều tĩnh tâm
+ Trường Xuân Từ
+ Cô đơn
+ Mẹ trùng dương
+ Những chiếc lá rơi
+ Sơn thôn thu cảnh
+ Trăn trở
+ Cảnh thu
+ Tha hương
+ The wind is a howling ghost
+ Vô cùng
+ Còn mãi đi tìm
+ Ở một nơi nào
+ Có một buổi chiều
+ Chiếc lá
+ Simple rules to be happy
+ Tình đời
+ Tan vỡ
+ Bốn mùa
+ Hương xuân
+ Mẹ ơi, xin đừng buồn con!
+ Thu

+ Nỗi lòng kẻ bán thơ
+ Thu cảm
+ Niềm hoài vọng
+ Viết cho Trịnh Công Sơn

+ Lời con trẻ
+ Ðoản thơ cho ai

+ Nỗi lòng người viễn xứ
+ Ðoản thơ cho em
+ Xuân Nam Bắc
+ Ngàn sau
+ Xuân đất hạ
+ Nỗi lòng người chinh phụ
+ Viết về quê hương