đồng vọng ngược chiều Theo cái gậy tre dò đường, bà lão rờ rẫm từng bước về phía cửa ga.
Bà lão tiếp tục van vỉ. Vẫn điệp khúc cũ. Nhưng càng về sau càng thống thiết, não nề. Những câu nói rời rạc, như tự chảy ra từ khuôn miệng dúm dó, xệch xạc của bà. Cái nón vẫn trống huếch. Một tia nắng lọt qua cái chóp thủng, xuyên thẳng xuống đất, như đóng đinh bà lão xuống nền đường. Nằm dưới gốc cây sấu già, bé Chi thiu thiu ngủ,. Nó gối đầu trên cái túi dúm dó, khâu bằng bốn, năm loại vải cũ, sờn. Một cái bát sắt hoen gỉ, thủng đáy nằm lăn lóc bên cạnh. Bộ ngực gầy trơ xương của con bé thắc thỏm dưới làn áo cáu bẩn, nhầu nát. Từ sáng tới giờ chưa có chút gì trong bụng nên bé Chi đói rũ người. Nó hy vọng giấc ngủ xua tan cái đói. Nhưng không thể được. Mọi ngày vào tầm này, mèng ra nó cũng xin được đủ tiền mua hai cái bánh mì. Hôm nay xúi quẩy thế nào, chỉ được tờ hai trăm đồng mất góc. Bỗng bé Chi giật thót
người. Có một bàn chân nào đó giẫm lên người nó. Ðang lúc đói mệt, bé Chi
gầm lên: Lặng đi một lát, bé Chi đưa
hai tay sờ mắt mình. Từ hai hốc mắt của nó, những giọt nước mặn chát, rỉ
ra. Nó ngập ngừng: Bà lão ngúc ngắc đầu như
thể chấp nhận, rồi tiếp tục đi về phía có tiếng đông người. Vừa đi bà lại
vừa lẩm nhẩm: Ngẫm ngợi điều gì đó lung
lắm, bé Chi lấy trong túi áo tờ giấy bạc hai trăm đồng mất góc và nói quả
quyết: Bà lão dừng ngay lại. Bà
nhận ra người gọi mình chính là con bé bà vừa nói chuyện. Linh cảm mách
bảo bà sẽ gặp may. Khuôn mặt lộ vẻ vui mừng, bà lão chậm chạp quay trở lại rồi chìa nón về phía cái gốc cây, chờ đợi. Ðúng vào cái khoảnh khắc ấy, một cơn gió nhẹ ào qua. Từ trên cây sấu già, những phiến lá khô rơi xuống khẽ khàng, đúng vào cái nón của bà lão. Cảm thấy sự đụng chạm nhẹ
nhàng ấy và ngỡ rằng con bé đã thả tiền vào nón, bà lão đưa tay quờ đi quờ
lại. Nhưng rồi một cái nhíu mày xéo ngang vầng trán nhăn nheo khi bà chỉ
rờ thấy cái lá khô. Bà lão buồn bã quay thật nhanh đi tiếp về phía cửa ga.
Vừa đi vừa thầm rủa: Ngồi ở gốc cây, bé Chi vẫn kiên nhẫn chìa tờ giấy bạc về phía trước với vẻ thành tâm. Nó đói nhưng nó thấy vui vì có thể giúp bà cụ qua cơn khốn khó, đồng thời chuộc lại cái lỗi đã nặng lời với bà khi nãy. Nhưng nó không hề biết bà cụ bị mù không thấy đường và đã bỏ đi, vì chính bản thân bé Chi cũng bị mù! Chờ mãi không thấy bà lão
nhận tiền, nó đứng phắt dậy, thảng thốt gọi: Vẫn không ai trả lời con bé. Nó đưa tay quờ quạng quanh mình. Bàn tay nó chạm phải thân cây sấu già, thô nhám. Nhét tờ bạc vào túi áo, một tay cầm túi, một tay chống gậy, con bé mù thập thững tìm đường. Lúc ấy là mười hai giờ trưa. Nắng mùa hạ chói chang, in hình bé Chi xuống nền đường, tròn như đồng tiền vàng... Lã Thế Khanh - "40 truyện rất ngắn" (những tác phẩm vào chung khảo cuộc thi truyện thế giới mới) Trở về đầu trang - Truyện ngắn - Phụ nữ - Trẻ em - Văn nghệ - Khoa học kỹ thuật |
|
+
Tóc thề
Bạn đọc có thể đánh dấu bất cứ chữ nào (Anh hay Việt ngữ) trong trang này rồi nhấn chuột vào ô AltaVista ở trên để tìm những mạng điểm (websites) có liên quan! |