không tên
|
Là thoáng chốc nghe hồn mình tan vỡ Là bơ vơ nghe thương nhớ vô cùng Tôi chợt nghĩ đời mình như cỏ dại Nhìn nắng vàng đóng khung bằng tàn lá Nhìn trời cao thương ký ức xanh xao Dẫu xa lạ mơ hồ như thắm thiết Loài cỏ dại chẳng bao giờ biết đến Đời phù du lại cảm thương phận dài.
Cỏ Dại
|
+
Hoang vắng + Ngậm ngùi + Nắng và người ấy + Chân lý + Chiều tĩnh tâm + Trường Xuân Từ + Cô đơn + Mẹ trùng dương + Những chiếc lá rơi + Sơn thôn thu cảnh + Trăn trở + Cảnh thu + Tha hương + Vô cùng + Còn mãi đi tìm + Ở một nơi nào + Nhớ người + Có một buổi chiều + My special list + Chiếc lá + Simple rules to be happy + Tình đời + Bốn mùa + Hương xuân + Mẹ ơi, xin đừng buồn con! + Thu + Nỗi lòng kẻ bán thơ + Tan vỡ |
+
Thu cảm + Niềm hoài vọng + Viết cho Trịnh Công Sơn + Lời con trẻ + Ðoản thơ cho ai + Nỗi lòng người viễn xứ + Xuân Nam Bắc + Ngàn sau + Xuân đất hạ + Nỗi lòng người chinh phụ + Viết về quê hương + The wind is a howling ghost |