xin đừng buồn con!

 

Trần Thị Ngọc Lan

Ðêm nay con gọi mẹ thật lặng lẽ,
Dù biết mẹ chẳng thể nghe được lời nào

Của đứa con lưu lạc nơi xa!
Mẹ ơi, đã lâu lắm rồi con sống như né tránh
Ngoảnh mặt làm ngơ mà lòng dạ chẳng hề yên
Mẹ, chị với các em
Vẫn ngày ngày cố sống nơi quê ấy
Lòng hân hoan lẫn quặn thắt mỗi lần nghĩ đến con

Chị, nhớ đến thằng em hay thất hứa
Hay hẹn sẽ về mà có thấy tăm hơi?
Chị vẫn hiền lành tha thứ và lại chờ đợi!
Mẹ ơi, hãy tha thứ cho đứa con bất tài và bất hiếu
Sinh ra đời có lẽ chỉ để trả nợ thôi

Nếu đời sống này con không trọn đạo được
Ðể mẹ khổ, em trông và chị nhớ
Con xin Mẹ tha thứ
Và đừng buồn con nhé, Mẹ ơi!

Mẹ ơi, Mẹ có biết?
Ngay cả những tháng ngày con còn sống,
Cũng chỉ là những ngày tháng con vay mượn!
Mà con biết sẽ có thể bị lấy lại
Vào cái lúc Mẹ, chị và các em cần đến, gọi "Chương ơi!"

tháng 11.2001

Góp ý - Trang thơ bạn đọc - Trang Văn hóa Nghệ thuật - Trở về đầu trang

 

+ Duyên thơ
+ Cô đơn
+ Mẹ trùng dương
+ Những chiếc lá rơi
+ Sơn thôn thu cảnh
+ Trăn trở
+ Cảnh thu
+ Tha hương
+ The wind is a howling ghost
+ Vô cùng
+ Còn mãi đi tìm
+ Ở một nơi nào
+ Nhớ người
+ Có một buổi chiều
+ My special list
+ Chiếc lá
+ Simple rules to be happy
+ Tình đời
+ Bốn mùa
+ Hương xuân
+ Mẹ ơi, xin đừng buồn con!
+ Thu

+ Nỗi lòng kẻ bán thơ
+ Tan vỡ
+ Thu cảm
+ Niềm hoài vọng
+ Viết cho Trịnh Công Sơn

+ Lời con trẻ
+ Ðoản thơ cho ai

+ Nỗi lòng người viễn xứ
+ Ðoản thơ cho em
+ Xuân Nam Bắc
+ Ngàn sau
+ Xuân đất hạ
+ Nỗi lòng người chinh phụ
+ Viết về quê hương