ngày dịu dàng
 

 

   

 

Ngày dịu dàng giữa những ngày mưa
Mặt trời ánh lên tia nhìn rạng rỡ
Em thôi xòe tay
Hứng những giọt nước nhỏ xuống từ mái hiên


Ngày không ưu phiền
Em hát trong veo bằng thanh âm của gió
Tôi thả vòng xe giữa con phố nhỏ
Tự dưng vui


Cất chiếc áo trắng sọc nghiêng
Thay bằng bộ váy hoa rực rỡ
Em cũng điệu đà
Cài lên tóc một nụ hoa


Những con chim tung cánh dưới bầu trời bao la
Không phải trốn mưa
Lấy mỏ hân hoan gắp từng hạt nắng
Trời rất xanh và bồng bềnh mây trắng
 

Ngày dịu dàng trôi…

 

Phạm Vũ Ngọc Nga
 

Trở về đầu trang - Góp ý - Trang thơ bạn đọc - Trang Văn hóa Nghệ thuật  

 

+ Làm anh
+ Chim oanh
+ Cám ơn em đã đến thăm
+ My friend
+ Nhành rong trôi
+ Không tên
+ Thêm một lần
+ Gió thoảng
+ Ngậm ngùi số 2
+ Hoang vắng
+ Ngậm ngùi
+ Nắng và người ấy
+ Chân lý
+ Chiều tĩnh tâm
+ Trường Xuân Từ
+ Cô đơn
+ Mẹ trùng dương
+ Những chiếc lá rơi
+ Sơn thôn thu cảnh
+ Trăn try
+ Cảnh thu
+ Tha hương
+ The wind is a howling ghost
+ Vô cùng
+ Còn mãi đi tìm
+ Ở một nơi nào
+ Có một buổi chiều
+ Chiếc lá
+ Simple rules to be happy
+ Tình đời
+ Tan vỡ
+ Bốn mùa
+ Hương xuân
+ Mẹ ơi, xin đừng buồn con!
+ Thu

+ Nỗi lòng kẻ bán thơ
+ Thu cảm
+ Niềm hoài vọng
+ Viết cho Trịnh Công Sơn
+ Lời con trẻ
+ Ðoản thơ cho ai
+ Nỗi lòng người viễn xứ
+ Ðoản thơ cho em
+ Xuân Nam Bắc
+ Ngàn sau
+ Xuân đất hạ
+ Nỗi lòng người chinh phụ
+ Viết về quê hương

tuổi thơ - ảnh: Ngô Chí Khanh

Đó là Phạm Vũ Ngọc Nga, vừa 20 tuổi, đang sống tại Đồng Nai, là người đã vượt qua 1000 bài thơ gửi về Mực Tím để giành giải nhất cuộc thi "Những vần điệu nghịch ngợm". Với chùm thơ mới nhất được chọn kỳ này, tôi nhận ra Nga đã khác trước nhiều trong cách thể hiện.

Ở đây, những suy tư, những vui buồn trong trẻo của tuổi trẻ đã hằn vết lên từng câu chữ một cách có chọn lọc. Hình ảnh "Em thôi xòe tay/ Hứng những giọt nước nhỏ xuống từ mái hiên" hoặc "Đôi môi ướt mưa lạnh ngắt như kem/ Anh hâm chúng tan ra và lên men chuếnh choáng"... cho thấy Nga lớn trong đời và đã tìm được cách biểu hiện cảm xúc của mình trong thơ (Nhà thơ Lê Minh Quốc)