|
Niềm
hoài vọng
Ngoài rèm nguyệt
xế mây lai láng
Bên
án đèn khuya, gió hắt hiu
Chong
đèn ngồi giữa vài chồng sách
Ðối
mặt nhìn lên ánh trăng thu
Dưới
đèn ngẫm nghĩ gương kim cổ
Mình
nói mình nghe, khóc lại cười
Hồn
Thục kêu hoài khan giọng quốc
Cung
cầm đàn mãi lãng tai ai
Non
sông ngàn dậm buồn đâu tá
Thánh
hiền lời dạy: học chẳng thông
Hồn
cố quốc biết đâu mà gọi
Thôi
khóc than rồi lại xót xa
Trời
Nam xa, ta mãi mịt mù
Thân
lưu lạc xứ người xa lạ
Nhưng
hồn gửi nơi quê nghìn dậm
Bên
hàng cau, bui chuối, bờ lau
Ngàn
năm cơ nghiệp ông cha tạo
Nợ
non sông còn nặng hai vai
Rồng
tiên con cháu vẫn đeo mang
Luôn
lẫn khuất nợ kia chưa thể trả
Bao
nhiêu năm, hạt cơm tình nghĩa
Những
nghĩ suy có được hôm nay
Nhân,
lễ, nghĩa, trí thêm tròn tín
Dạy
thương người tựa thể thương
thân
Làm
dân: việc nước ta coi trọng
Nước
mạnh, dân giàu mới yên vui
Nghe
câu hát ‘quê hương’ mà thổn thức
Nhớ
cội nguồn như nhớ mẹ sinh ra
Ta
đây mãi, ‘vẫn không sao lớn được’
Nhớ
nhung nào như mây gió vậy thôi!
Bên
trang sử bao nhiêu là liệt nữ
Những
anh hùng: văn võ cố giúp đời
Xây
hạnh phúc cho nhân quần, xã hội
Hay
xả thân cho kẻ kém người thua
Càng
đọc câu, người xưa kia dậy bảo
Thấm
lòng đau, khi nhìn lại thân ta
Chữ
“Việt” quên, tiếng “Anh” lại chẳng tỏ
Suốt
ngày mơ lẩn quẩn để qua ngày
Nhìn
trăng sao ta cũng thấy thẹn thùng
Trăng
sáng tỏ, nhưng lòng ta đen tối….
Xuân
Hương 4.2001
Trở
về đầu trang - Trang thơ bạn đọc -
Trang nghệ sĩ - Góp
ý
|
+ Nhớ người + Có một buổi chiều + My special list + Chiếc lá +
Simple rules to be happy +
Tình đời +
Bốn mùa +
Hương xuân +
Mẹ ơi, xin đừng buồn con! +
Thu +
Nỗi
lòng kẻ bán thơ +
Tan vỡ +
Thu cảm
+
Viết cho Trịnh Công Sơn
+
Lời con trẻ
+ Ðoản thơ cho ai
+ Nỗi lòng người viễn xứ +
Ðoản thơ cho em
+
Xuân Nam Bắc
+
Ngàn sau
+ Xuân đất hạ
+ Nỗi lòng người chinh phụ
+ Viết về quê hương
|