|
Sự
tích Sơn Tinh
& Thủy Tinh
Vào đời Hùng Vương thứ
mười bẩy, ở hang sâu dưới một quả núi nhô ra ngoài biển
Nam Hải, đột nhiên xuất hiện một loại kình ngư chân nhiều
như rết, biến hoá vô cùng, mỗi lần nó bước đi là trời
đất lại nổi một cơn giông to lớn. Con kình ngư
này ăn thịt người khiến các ngư nhân sợ hãi, không dám
qua lại nơi nó ở. Người ta ngày càng đói ăn vì không
dám ra biển đánh cá.
Gần hang sâu này là một
cái động có tên là Long Vương. Trong động, một người
thanh niên tên là Ðào Kinh Long sống với cha mẹ già. Tuy nhà
rất nghèo, sống bằng nghề đốn củi trong rừng, nhưng Ðào
Kinh Long rất hiếu thảo với cha mẹ, và tốt bụng với mọi
người. Thấy kình ngư quá hung ác, Ðào Kinh Long nghĩ
ra một kế để tiêu diệt nó. Anh đốn thật nhiều
tre làm thuyền, mang theo một con dao sắt đã nung đỏ rồi mạo
hiểm ra biển. Ðào Kinh Long hô to gọi con kình ngư, giả
bộ rằng anh đã mang một người làm mồi cho nó. Khi kình
ngư vừa chui ra há miệng định đớp mồi giả, Kinh Long lẹ
tay ném vào miệng nó con dao nung đỏ. Kình
ngư đau đớn giẫy dụa quẫy đuôi đập vỡ thuyền nhưng
Kinh Long cố sức bám vào đá và thoát chết. Chờ khi kình ngư đã đuối
sức, anh giết nó rồi trở về làng.
Từ đó, dân làng lại được
sống yên ổn, ấm no. Kinh Long được dân làng yêu mến
kính trọng hơn nhưng vẫn khiêm tốn và nhún nhường, không
hề kiêu căng, hống hách. Một hôm, anh vào rừng đốn
củi như lệ thường. Trên đường đi, một ông tiên
hiện ra đưa anh một gậy trúc và bảo:
"Ta cảm mến nhà
ngươi đã hiếu với cha mẹ lại có công với làng xóm, ta
thưởng ngươi chiếc gậy thần này để chữa bệnh cho muôn
loài. Hễ trỏ vào ai thì người ấy sẽ khỏi ngay."
Nói rồi tiên ông bay lên
trời, biến mất. Kinh Long đốn củi xong ra về gặp mấy
đứa trẻ đang hùa nhau đập chết một con rắn nước.
Kinh Long cản chúng và trỏ gậy thần vào nó. Con rắn
tỉnh lại bò xuống sông mất dạng.
Vài hôm sau, có một thanh
niên ăn mặc sang trọng đem nhiều vàng bạc châu báu đến
xin tạ ơn, bảo rằng Kinh Long đã có lòng nhân
từ ra tay cưú sống mình. Kinh Long rất ngạc
nhiên nhưng người thanh niên đã tự giới thiệu mình là Long Cung Thái Tử
và mời Kinh Long xuống thăm thủy cung. Trước khi đưa
anh xuống biển, vị thái tử cho anh ngậm một viên ngọc
quý để anh có thể đi lại dưới nước. Kinh Long vui
chơi dưới biển ba hôm thì xin phép ra về. Long Vương mến tài đức của Kình Long có ý mời anh ở
lại luôn và hứa cho nhiều tài vật quý giá nhưng Kinh Long
nhất định không chịu. Thái tử thấy thế càng quý trọng
nên trao tặng anh thêm một món quà quý, đó là một cuốn sách
giấy trắng rất đẹp với ba điều ước.
Trên đường về, Kinh Long
đi ngang núi Tản Viên. Thấy cảnh đẹp, dân cư thái bình,
Kinh Long quyết định đưa cha mẹ đến đây ở.
Không
bao lâu, có tin vua Hùng Vương dựng lầu ném cầu phao kén chồng
cho công chúa Bách Hoa Mỵ Nương. Nàng công chuá có sắc
đẹp tuyệt trần nhưng nổi tiếng là hiền hậu, dịu dàng.
Ðào Kinh Long đến tranh tài và gặp Thủy Tinh, là một vị
chuá tể của khu hồ Ðộng Ðình.
Vua Hùng Vương thấy hai người
thanh niên tuấn tú, lực lưỡng, phong thái anh hùng tỏ ra rất
phân vân. Cuối cùng ngài phán:
"Hễ ai đem sính
lễ đến trước thì ta gả con cho người ấy."
Ðào Kinh Long ra về lo lắng
vì nhà mình nghèo quá. Chợt nhớ đến sách ước, anh
liền ước đủ các loại hàng quý hiếm, các loài vật lạ
và đem đến làm sính lễ xin cưới nàng Bách Hoa Mỵ Nương.
Vua Hùng y lời, gả ngay con gái.
Thuỷ Tinh chậm chân hơn,
tức giận dùng phép thần của mình gây ra mưa gió, dâng nước
cuốn trôi nhà cửa dân làng. Kéo quân đến núi Tản
Viên, Thủy Tinh lớn tiếng bắt Kinh Long đưa vợ cho mình.
Kinh Long dùng lưới sắt
trấn sông chống lụt nhưng Thủy Tinh lại cho khơi sông mở
ra nhánh mới. Vết tích của các nhánh sông này là sông
Ly Nhân, sông Hát, sông Ðà, sông Tích Giang bao bọc các làng
Cam Giá, Ðông Lâu, Thạch Kê, Ma Xá, Dục Giang. Kinh Long
phải nhờ sách ước cầu xin núi cứ dâng cao, nước đến đâu,
núi cao hơn đến đó và đem hết dân làng lên núi tá túc. Ðánh mãi mà không thắng, lại bi thiệt hại nặng nề, binh
sĩ của Thuỷ Tinh là giao long, cá trạch bị mắc cạn mà chết. Cuối cùng, Thủy Tinh phải rút lui, nhưng cứ mỗi năm vào
tháng tám, tháng chín lại dâng nước vây đánh Kinh
Long.
Lần cầu xin cuối cùng
của Kinh Long đối với cuốn sách ước là hàng năm hễ nước
dâng lên là núi cũng sẽ lên cao. Từ đó dân làng biết
ơn Kinh Long, gọi anh là Sơn Tinh.
(Lời chú: Người Việt ta
ngày xưa
hay đặt chuyện để giải thích sự có mặt của sông hồ
và các vị trí địa lý khác của đất nước.Tên của
các vùng nay đã có thể bị thay đổi. Câu truyện trên được
trích từ sách "Thần Thoại Việt Nam" của Nguyền Tử
Năng, do nhà in Zieleks, Houston, Texas, USA, 1980. Ở một vài
chỗ, nhiều từ ngữ đã được chúng tôi thay đổi cho được
dễ hiểu hơn) Trở
về đầu trang -
Trang trẻ em -
Trang phụ nữ -
Góp ý |
|