|
Viết
cho anh Trịnh Công Sơn
Trịnh Công
Sơn, anh đi về ‘Cát bụi’
Tưởng
nhớ anh: ‘Cho một người nằm xuống’
Ðể ‘Ướt
mi’ hay ‘Biển nhớ’ gọi anh
Những
‘Ca khúc da vàng’ anh đã viết
‘Kinh
Việt Nam’ để ru ‘Ngủ
đi con’,
‘Xin
trả nợ người’ - 62 năm chồng
chất
‘Một cõi
đi về’, những sản nghiệp thơ ca
Anh để
lại những ‘Hạ trắng’ ngậm ngùi
Bao kỷ
niệm ‘Chiều một mình qua phố’
Và lời: ‘Cuối cùng cho một tình yêu’
Bao năm
nữa, vẫn sống mãi với đời
Với tình
yêu đôi lứa hay phận người
‘Như cánh
vạc’ vẫn bay mãi muôn đời
‘Nắng
thủy tinh’ vẫn lung linh: mùa hạ
Những
lời ca trong ‘Nối vòng tay lớn’
Dân
Việt ơi! sao thân
phận điêu linh
Qua lời
hát, anh ghi niềm khắc khoải
Tuổi
trẻ trôi theo chinh chiến trường kỳ
Tình ngăn
trở vì chết chóc, chia lìa
Dân ngơ
ngẩn không biết gì: ‘Sai Ðúng’?
Phải xuôi
tay theo định mệnh con người
Dù ta đã
bao lần vươn “nghịch cảnh”
Nhưng ‘Kinh khổ’ định vào cho dân Việt
Nhìn tương
lai như ‘Khói trời mênh mông’
Tôi như
anh có niềm riêng khó nói
Mượn
vần thơ ghi lại chút tâm tư
Tưởng
niệm anh người để đời câu hát
Nhắc
nhở tôi thân phận của ‘Việt Nam’
Anh sẽ
mãi nằm trong lòng đất mẹ
Riêng mình
tôi trôi dạt kiếp ‘lưu đày’
Hai tâm
sự, hai mươi năm chênh lệch
Nhưng tôi
anh cũng ‘nghệ sĩ lang thang’
Anh
tiếng vang, tôi lặng lẽ bên đời
Lời tôi
viết chỉ riêng mình nghiền ngẩm
Anh ra đi
bao người khóc thương anh
Riêng tôi
chỉ mong rằng đời quên lãng …..
Thảo
Ly - 9.4.2001 - Trở lại
đầu trang - Trang thơ bạn đọc - Góp
ý
|