|
tình đời Ðời qúa đắng xin cho tôi thanh thản Không chuốc buồn phiền, giận dỗi, phân bua Chỉ mong tâm không hổ thẹn nhìn lại Vì tất cả cũng chỉ là hư ảo Bản thân ta cũng còn không giữ được Danh vọng, bạc tiền thay đổi liền tay Tình với nghĩa cũng phai theo ngày tháng "Sắc hay Không" cũng một nghĩa mà thôi Ðã là người ai sinh ra cũng tốt Nhưng tháng ngày, hoàn cảnh dắt dúi ta Vào u mê, si hận, với hơn thua Quên lẽ phải, quên điều hay nhân bản Mang dối gian, lừa lọc, để gạt nhau Những tội lỗi chất chồng: rồi cũng trả Như gieo gío, sẽ có ngày gặt bão Vàng với thau, qua lửa sẽ rõ thôi Ðời qúa ngắn sao mang chi phiền toái? Cầu mong sao, ai cũng hiểu được mình: Ai mắng ta, nếu đúng - hãy mang ơn Ai cười cợt, hãy xem gì? mình phạm Ðúng hay sai ai cũng rồi sẽ biết Ðừng để tâm bứt rứt với điều sai Ai không phải, hãy cầu cho họ biết, Mọi người hay ta sẽ thấy nguồn vui Ðời chua xót, khi chung quanh cảnh khổ Hỏi ai vui khi có chút suy tư? Nhìn được mất: chắc ai là hay dở? Hôm nay đây, mai vĩnh viển cách xa Ðừng để lại dấu ấn, trong kẻ khác Qua đời nhau, xin một chút tình thôi Xin được trả: nợ người tôi đã mượn Ðể xuôi tay tôi thanh thản tâm linh |
+
Còn mãi đi tìm |