Chiều tĩnh tâm

 

 

Cổ tự rêu phong ẩn cuối đồi
Đường mòn con dốc đổ nghiêng xuôi
Lơ thơ bụi trúc già cằn cổi
Rậm rạp bóng đa mọc mấy đời
Tiếng mõ xa xa đều vọng tới
Nhịp chuông đâu đấy lắng từng hồi
Bóng chiều tĩnh mịch ru hồn cõi
Rũ sạch muộn phiền tâm thảnh thơi.

Thảnh thơi dạo bước lần lên đồi
Nghe suối reo vui nước chảy xuôi
Lòng nhẹ mênh mang trần lụy cởi
Tâm bình thư thái rũ sầu đời
Hương trầm thoang thoảng đưa tìm lối
Lời kệ ngân nga nhắc khứ hồi
Không sắc vô thường từ mấy cõi
Tu thân giải thoát kiếp con người.

Vịnh cùng trăng

Nhìn trăng trơ trọi nửa vầng
Giữa trời vằng vặc mấy tầng mây trôi
Lỡ mang trái đắng vào đời
Khó lòng dứt khỏi buộc rồi phận tôi.

Nửa đời một gánh đơn côi
Nửa kia còn lại đành thôi cũng ừ.

Bạn cùng sầu nặng ưu tư
Đau thương gom lại ảo hư một miền
Nợ trần hai chữ tơ duyên
Con thuyền Bát Nhã chở phiền đầy thêm.

Cuộc đời là những bóng đêm
Trăng thu hiu hắt rọi thềm... tương lai.

Thảo Phạm

Trở về đầu trang - Góp ý - Trang thơ bạn đọc - Trang Văn hóa Nghệ thuật -  

 

+ Duyên thơ
+ Cô đơn
+ Mẹ trùng dương
+ Những chiếc lá rơi
+ Sơn thôn thu cảnh
+ Trăn trở
+ Cảnh thu
+ Tha hương
+ The wind is a howling ghost
+ Vô cùng
+ Còn mãi đi tìm
+ Ở một nơi nào
+ Có một buổi chiều
+ Chiếc lá
+ Simple rules to be happy
+ Tình đời
+ Tan vỡ
+ Bốn mùa
+ Hương xuân
+ Mẹ ơi, xin đừng buồn con!
+ Thu

+ Nỗi lòng kẻ bán thơ
+ Thu cảm
+ Niềm hoài vọng
+ Viết cho Trịnh Công Sơn

+ Lời con trẻ
+ Ðoản thơ cho ai

+ Nỗi lòng người viễn xứ
+ Ðoản thơ cho em
+ Xuân Nam Bắc
+ Ngàn sau
+ Xuân đất hạ
+ Nỗi lòng người chinh phụ
+ Viết về quê hương