|
Xuân Nam Bắc
Một mùa xuân nữa
lại vừa sang
Em xa trời bắc, anh còn trời nam.
Nắng vàng gió nhẹ thổi thênh thang
Mênh mang nỗi nhớ, hai nơi một tình
Cõi trời bắc em ơi có thấy,
Ngập trời vàng mai lấp dáng ai qua
Dưới chân xác pháo hồng nồng thuốc
Xôn xao người, câu chúc tết cửa môi.
Còn nhớ không em mùa xuân năm ấy
Anh ở xa về muộn, khóc, em thương
Hừng hực nóng, hơi bốc từ nồi bánh
Em má đào, giọt nước mắt long lanh.
Em có biết gì đâu ngày ấy
Anh xa nhà mài miệt để nuôi em.
Quê ta đó miếng cơm thiếu hụt,
Mẹ khóc thầm, anh cả phải nuôi em.
Tuổi anh có hơn em là mấy.
Thành thị ồn ào, xuôi ngược anh qua
Áo trắng sinh viên - thợ chụp ảnh
Nhìn người cười, anh chạnh nhớ quê xa.
Xuân năm nay bắc nam càng xa cách
Anh mãi chân trời góc bể xa xôi
Xuân quê ta, nơi đất người nắng gắt
Anh tưởng chừng hơi bếp ấm còn quanh.
Ngọc Lan - Hạ 2001 |
Trở về đầu
trang | trang
Thơ bạn đọc |
Góp
ý |
+ Chiếc lá +
Simple rules to be happy +
Tình đời +
Bốn mùa +
Hương xuân +
Mẹ ơi, xin đừng buồn con! +
Thu +
Nỗi
lòng kẻ bán thơ +
Tan vỡ +
Thu cảm
+
Niềm hoài vọng
+
Viết cho Trịnh Công Sơn
+
Lời con trẻ
+ Ðoản thơ cho ai
+ Nỗi lòng người viễn xứ +
Ðoản thơ cho em
+
Ngàn sau
+ Xuân đất hạ
+ Nỗi lòng người chinh phụ
+ Viết về quê hương
|